THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Lúc này trên chiến trường chính Hắc Vân có thể nhìn thấy ở hậu phương của kẻ địch đang trở nên hỗn loạn, 1 nhóm quân địch đang quay về phía sau mà bắn súng. Có vài tên lính đã nằm xỏng xoài trên đất. Hắc Vân liền biết đội 3 đã tới. Đây chính là thời có tốt nhất để đánh bại hoàn toàn kẻ địch. Liền hướng về Văn long mà lệnh.

 

“Văn Long. Lệnh cho đội 1 lui xuống về phía sau 100m. Còn đội 2 lệnh cho Văn Trung để lại 2 súng máy và 1 người nữa giữ trận địa, số còn lại nhanh chóng di chuyển lên đồi ”

 

“Rõ.”

 

Văn Long sau khi nhận lệnh nhanh chóng lao đi. Hắc Vân tiếp tục quan sát trận địa.

 

1 lúc sau, Văn Trung cùng 3 người nữa chạy tới bên cạnh Hắc Vân.

 

Hắc Vân nhìn thấy, liền ra lệnh.

 

“Tất cả theo ta.”

 

Hắc Vân nhanh chóng chạy xuống dưới đồi. Tiến về cánh rừng ở bên phải. Những người khác liền chạy theo.

 

Hắc Vân tiến vào phía cánh rừng. Lúc này trận thế trên chiến trường giống như 1 cái túi mà các đơn vị quân Tần đóng ở 4 góc của cái túi không ngừng tấn công vào nhóm Ngô quân đã bị trọng thương nặng. Đội quân của Hắc Vân và đội 3 từ hướng bìa rừng không ngừng tấn công về phía quân địch, đẩy quân địch về phía hồ.

 

 Trong khi đó số quân của đội 1 sau khi lùi ề phía sau làm kẻ địch lầm tưởng rằng có thể trốn thoát từ hướng của đội 1. còn những lực lượng của đội 2 còn ở lại vị trí cũ tiếp tục xả đạn không ngừng vào cánh sườn của quân địch.

 

Quân địch bị tấn công từ tứ phía, mất chỉ huy, mất hỏa lực hạng nặng, mất tinh thần chiến đấu. Quân Ngô mất khả năng tái lập đội hình. Từng tên địch bị hạ gục.

 

Hắc Vân khi nhìn thấy kẻ địch đã hoàn toàn mất khả năng chiến đấu chỉ còn có thể trốn chạy. Lập tức lấy tay phải giơ thẳng khẩu súng tiểu liên qua đầu ra hiệu cho toàn quân và thét lớn

.

“Toàn quân tấn công. Không để lại người sống. Giết.”

 

Toàn quân nhìn thấy Hắc Vân ra hiệu liền đồng loạt nhắm thắng hướng quân địch bị vây ở giữ mà xung kích. Các chiến sĩ vừa nổ súng vừa ném lựu đạn vào đội hình quân địch. Từng tên lính Ngô ngã xuống cho đến khi tên lính cuối cùng ngã xuống. Hắc Vân ra hiệu ngừng bắn. Cả chiến trường lặng ngắt như tờ.

 

Hắc Vân dẫn người tiến sát về phía những tên lĩnh địch đang nằm dưới đất. Khi nhìn thấy 1 tên lính còn động đậy hắn không dự bóp cò. Tên địch ngừng dẫy dụa.

 

“Đội 1 tản ra kiểm tra quan địch, tên nào còn sống tiễn hắn đoạn cuối. Không thể để chúng truyền lại tin tức quân ta. Đội 2 di chuyển chiến sĩ hy sinh và chăm sóc người bị thương . Đội 3 tiến về phía rừng cảnh giới còn có 1 bộ phận quân địch vẫn còn ở cánh phải của đồi, nếu phát hiện lập tức tiêu diệt. Văn Long, Văn Minh lên đồi hỗ trợ Tuấn Minh đưa chiến sĩ hy sinh xuống đây sau đó an táng ở chỗ cũ. Văn Trung ở lại.”

 

Toàn đơn vị sau khi nghe mệnh lệnh của Hắc Vân liền nhanh chóng thực hiện mệnh lệnh. Có thể nghe thấy lác đác vài tiếng súng vang lên từ chiến trường. Hắc Vân và Văn Trung tiến về phía 1 tảng đá lớn cách xa trận địa chừng 50m. Hắc Vân liền lấy tấm bản đồ trong người ra trải lên trên tảng đá, sau đó dùng 4 viên đá nhỏ chặn ở 4 góc của tấm bản đồ không để gió thổi bay. Cả 2 nhìn về phía bản đồ, xem kỹ các tuyến đường và vị trí.

 

“Chúng ta cần rút về phía tây bắc thêm 2 km sau đó vòng trở về căn cứ, mang đi tối đa số vũ khí có thể mang đi còn lại hủy hết.Ngươi cùng Đội 1 và 2 anh em Văn Long, Văn Minh đi trước đưa người bị thương đi trước, ta sẽ dẫn đội 2 và 3 rút sau.”

 

Văn Trung gật đầu, sau đó nhìn kỹ bản đồ thêm 1 lần nữa.

 

1 lúc sau, đội 3 quay trở về và báo cáo lại cho Hắc Vân rằng nhóm quân địch bị đánh tan ở cánh phải đã rút chạy về phía đông. Lúc này Hắc Vân cũng ra lệnh cho 2 đội còn lại theo kế hoạch đã bàn với Văn Trung dẫn người đi chôn xác các chiến hữu đã hy sinh sau đó dẫn người bị thương tiến về phía tây.

 

Hắc Vân lúc này ra lệnh cho 2 đội còn lại thu gom vũ khí, ưu tiên thu gom súng cối, đạn cối và súng máy, qua trận chiến diễn ra khá khốc liệt nên có nhiều vũ khí hạng nặng bị phá hủy nên chỉ có thể thu được thêm 2 pháo cối và 3 hòm đạn cối, 3 súng máy với vài trăm viên đạn, 15 khẩu tiểu liên và vài chục khẩu súng trường. Nhận thấy số lượng vũ khí là quá nhiều để cả đội có thể mang đi hết. Hắc Vân ra lệnh chỉ mang theo cối cùng hòm đạn, tiểu liên, súng máy còn lị ghì gom hết số súng trường lại thành 1 đống sau đó ném lựu đạn phá hủy tất cả.

 

Sau khi làm xong Hắc Vân bắt đầu dẫn 2 đội tiến theo đường mà đội Văn Trung đã đi, Khi đi được 1 tiếng cả đoàn tiến đến 1 cánh rừng có khá nhiều vị trí để ẩn nấp, Hắc Vân liền ra lệnh cho cả đoàn dừng lại, bố trí mai phục đề phòng có kẻ địch bám gót theo sau có thể lần ra vị trí căn cứ.

 

Cả đoàn tản ra ẩn nấp, nòng súng hướng về phía mà mình đã đi tới đợi trơ. Hắc Vân cũng ẩn nấp sau tảng đá quan sát động tĩnh xung quang. Nhưng sau 2 tiếng ẩn nấp không thấy có kẻ địch đuổi theo. Lúc này trời cũng đã tối, việc di chuyển cả đơn vị vừa chiến đấu kịch liệt xong là không an toàn, nhất là chưa quen với địa hình vì vậy Hắc Vân lệnh cho toàn đơn vị nghỉ ngơi tại chỗ, đến sáng hôm sau sẽ di chuyển về căn cứ. Đồng thời cắt cứ từng người thay phiên nhau canh gác.

 

Hắc Vân cũng dùng bộ đàm báo lại cho Văn trung biết kế hoạch của mình.

 

Sau đó Hắc Vân cũng bắt đầu nghỉ ngơi.

 

Cánh rừng yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng kêu và tiếng vài chiến sĩ đang trò chuyện về cuộc chiến cả ngày hôm nay. 2 trận chiến chỉ hơn 20 người đánh bại 1 đội quân vài trăm người toàn thắng mà chỉ mất vài người.

 

Lúc này Hắc Vân có thể tính a mình đã mất 5 người, bị thương 4 người. Toàn bộ lực lượng chiến đấu chỉ còn có 19 người. Hắc Vân suy nghĩ về bước kế tiếp mà mình phải làm, đang suy nghĩ thì hắn chìm vào giấc ngủ.

 

Sáng hôm sau cả đội tỉnh đậy, sau khi kiểm tra xung quanh để chắc chắn không có kẻ địch nào đuổi theo. Sau khi ăn sáng nhẹ bằng lương khô và thịt hộp tịch thu được, thì cả đoàn xóa bỏ đấu vết đốm lửa hôm qua mà cả đoàn đã đốt để phòng thú dữ và các dáu vết khác. Cả đoàn bắt đầu di chuyển về phía căn cứ.

 

Sau 3 tiếng hành quân cuối cùng cả đoàn đã trở về đến căn cứ, khi đoàn của Hắc Vân trở về đến hang đá, đội của Văn Trung trở về trước đó chạy ra giúp đỡ vận chuyển vũ khí, đạn dược vào hang đá.

 

Khi trở về đến hang đá, Hắc Vân đi đến 1 tảng đá khá lớn nằm dưới 1 gốc cây lớn, bóng râm che mát cho người ở phía dưới. Hắc Vân liền lệnh toàn đơn vịtiến tới để bàn về kế hoạch tiếp theo. Hắc Vân hướng về phía các chỉ huy hỏi.

 

Các ngươi cho rằng tiếp theo chúng ta cần phải làm gì?”

 

Mọi người nghe vậy liền trầm ngâm 1 chút rồi Văn Trung là người đầu tiên trả lời.

“Hiện tại khắp cả Hà Châu đều có quân Ngô, lúc này nếu như chúng ta hành động quá mạnh tất sẽ bị vây quét, nhất là sau khi chúng ta vừa làm ra động tĩnh lớn như vậy chúng sẽ điều nhiều quân hơn đến đây bao vây tiêu diệt chúng ta. Cho nên tôi cho rằng chúng ta nên án binh bất động đợi chờ thời cơ rồi tính tiếp.”

 

Lý Lâm nghe vậy cũng liền đáp lại.

 

“Chúng ta có thể án binh bất động nhưng lương thực chúng ta không có nhiều, nếu như cứ án binh mãi e rằng cũng sẽ chết đói. Chúng ta có thể đi săn nhưng đây cũng không phải biện pháp tốt nhất. Theo tôi chúng ta nên lựa lúc kẻ địch còn chưa hoàn toàn phong tỏa toàn bộ khu vực mà thoát ly đến chỗ khác.”

 

Nguyễn Văn nghe vậy liền đáp lại.

 

“ Nếu như chúng ta là 1 đơn vị hoàn toàn khỏe mạnh thì có thể rút đi được nhưng trong chúng ta có gần 1 nữa quân số bị thương không tiện di chuyển, trừ phi bỏ rơi những người này lại thì mới có thể làm được. Ở đây tất cả đều là những huynh đệ đã vào sống ra chết với nhau. Chúng ta có thể bỏ lại được ai. Theo tôi chúng ta nên dưỡng sức su đó tìm cách đánh ra ngoài. Sau đó xuôi nam trở về với quân ta ở vùng Tây Thục, như vậy mới là con đường đúng đắn.”

 

Sau đó lại có thêm vài ý kiến nữa được nêu ra, có vài tiếng tranh cãi, Hắc Vân nghe lấy ý kiến của toàn bộ chỉ huy xong. Lúc này liền ngăn lại và nói.

 

“Ta có thể nghe thấy ý kiến của tất cả mọi người, tuy có điểm khác nhau nhưng tựu chung chính là bảo toàn lục lượng, chỉ thủ không chiến nếu như ơ thình thế bình thường thì có thể được nhưng đó chỉ khi thỏa mãn 1 điều kiện mà thôi. Mọi người có biết đó là điều kiện gì sao?”

 

Mọi người nghe vậy nhìn nhau, qua vài giây 1 người lên tiếng.

 

“Điều kiện gì vậy, đội trưởng?”

 

Hắc Vân lúc này gằn từng chữ.

 

“Đó là nếu chúng ta là lũ hèn nhát, bán quốc cầu vinh?”

 

Cả đám im lặng cúi đầu.

 

Hắc Vân nhìn thấy liền lấy giọng điềm đạm hơn mà nói.

 

“Tất cả không cần cúi đầu bởi vì biểu hiện của tất cả mọi người đều cho thấy rằng chúng ta không phải những kẻ như vậy. Chúng ta là kẻ hèn nhát sao, chúng ta lấy 1 chọi 10, thậm chí kẻ địch chết còn gấp hơn quân ta mấy chục lần, người người đều là những kẻ hung hãn không sợ chết, thấy địch mạnh mà không khiếp sợ, ta tin tưởng mỗi người đã tham gia chiến đấu mỗi người ít nhất đều giết mười mạng địch rồi. Chúng ta là kẻ bán quốc cầu vinh sao, nếu là kẻ như thế chúng ta đều đã đầu hàng từ sớm há lại ở đây mà bàn luận. Cho nên tất cả ngước thẳng mặt lên, ưỡn thẳng người lên chúng ta chính là anh hùng của quốc gia này, chúng ta tuyệt không đầu hàng, tuyệt không bán nước.”

 

Toàn đơn vị nghe xong đều ưỡn thẳng người lên, bàn tay nắm chặt, tinh thần phấn chấn, mắt không rời Hắc Vân. Nhìn thấy biểu hiện của các chiến sĩ, Hắc Vân lòng cảm thấy hài lòng sau đó hướng về toàn đơn vị mà nói.

 

“Vậy con đường tiếp theo mà chúng ta cần phải làm là gì? Đó chính là không ngừng tấn công lấy 1 chọi 10 cũng được, lấy 10 chọi 1 cũng tốt, chúng ta sẽ không ngừng chiến đấu, chiến đấu không chỉ để đánh đuổi địch quân ra khỏi quốc thổ của chúng ta, chúng ta phải đánh đến tận hang ổ của chúng. Đánh cho chúng kinh hồn táng đảm, xóa xổ quốc gia của chúng khỏi thế giới này. Đó sẽ là con đường duy nhất mà chúng ta sẽ đi, cho dù ta chết, các ngươi chết hay hàng ngàn, hàng vạn người sẽ chết nhưng chúng ta cũng sẽ đi trên con đường này, chỉ chiến không lùi 1 bước.”

Toàn đơn vị nghe thấy lời Hắc Vân tất cả nắm chặt nắm đấm mà giơ lên cao mà hò hét.

 

“Chỉ chiến không lùi.”

 

“Chỉ chiến không lùi.”

 

...

 

Sau khi toàn đơn vị hò hét được 1 lúc, Hắc Vân liền giơ tay a hiệu toàn quân im lặng. Toàn trường trở nên yên tĩnh. Hắc Vân liền đứng thẳng lưng mà nói.

 

“Vì vây, lúc này ta quyết định toàn đơn vị nghỉ ngơi, chỉnh đốn 3 ngày sau đó tiếp tục tiến quân tiêu diệt địch. Ai bị thương thì dưỡng thương, ai không bị thương thì chỉnh bị lại súng đạn chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Tất cả đều phải nắm rõ chiến thuật, vũ khí trang bị, không được để xảy ra sơ sót khi chiến đấu.”

 

Tất cả đồng thanh mà đáp lại.

 

“Rõ.”

 

Tiếng đáp lại âm vang có lực, làm cho cả cánh rừng trở nên rung động, những chiến sĩ bị thương nghe thấy lời của Hắc Vân cũng nhiệt huyết sôi trào, quyết tâm cơ thẻ phải khôi phục thật nhanh để có thể tham gia chiến đấu. Không thể để bị bỏ lại phía sau.

 

Sau đó Hắc Vân đưa ra thêm vài mệnh lệnh cho các chỉ huy thì cho toàn đơn vị nghỉ ngơi, dưỡng sức cho lần hành động tiếp theo.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết