Tại trụ sở bộ chỉ huy tại phòng tuyến thứ 2 cách Bắc Huyền trấn 10km về phía đông.
Văn trung: “Quân trưởng vừa nhận được tin báo, 2 đội quân Ngô đã hợp nhất lực lượng, rất nhanh thôi chúng sẽ tiến tới vị trí của chúng ta. Chúng ta nên làm gì bây giờ quân ta hiện tại tổng công chỉ còn 26.000 người. Kẻ địch thì có 8 vạn.”
Hắc vân:”Không cần lo lắng, tối nay trời sẽ mưa to, với điều kiện đường bùn xình và ngập nước đối với bọn chúng không khác gì tự sát. 1 đội quân chính quy không vận chuyển được pháo và xe tăng, chỉ có bộ binh ấn công 1 phòng tuyến vững chắc không khác gì tự sát. Trong 3 ngày tới chúng ta sẽ có thời gian chỉnh đốn lại lực lượng.”
“Chánh minh hiện tại số quân mới xin gia nhập thế nào rồi?”
Chánh Minh: “Báo cáo. Hiện tại đã có 1 vạn tân binh xin gia nhập như cộng lại thì toàn quân ta có hơn 3 vạn quân. Nhưng số quân này cũng chỉ mới gia nhạp 1 ngày, tình thần tuy tốt nhưng khả năng chiến thuật thì không tốt. Nếu có 3 ngày dư dả thì có thể huấn luyện được khả năng chiến đấu cơ bản.
Hắc Vân lại nhìn về Hàn chính.
Hắc vân: “Ngươi trả lời thật cho ta, tư binh của thế gia còn bao nhiêu, ta biết đám các ngươi không thể 1 lần điều hết tư binh trong nhà ra được.”
Hàn Chính: “Báo cáo quân trưởng, theo ta được biết còn có ít nhất hơn 1 vạn quân.”
Hắc Vân: “ vũ khí trang bị và huấn luyện như thế nào?”
Hàn Chính: “Huấn luyện và trang bị đều tốt hơn số quân trước đó.
Hắc Vân: “Tốt. Vậy thì người cùng tham mưu trưởng đi điều động số quân này.”
Sau đó hắn quay sang Chánh Minh.
“Ngươi lập tức cùng Hàn Minh tiến tới chỗ các thế gia yêu cầu trong 1 ngày phải điều quân tới tham chiến, như bọn chúng không tới ta sẽ từ bỏ Bắc Huyền trấn và lựa chọn chỗ của bọn chúng làm căn cứ mới. Dù sao ngài tổng thống yêu quý của chúng ta cũng từng nói. Trước khi diệt bên ngoài, phải an bên trong trước.”
Chánh minh và Hàn Chính lập tức lên đường.
Sau đó Hắc Vân liền quay sang các chỉ huy.
“Hiện tại có nhiều đơn vị bị tổn thất quân số nặng nề vì vậy để bổ sung quân số và đẩy nhanh việc huấn luyện tân binh ta quyết định phân phối số tân binh vào các đơn vị bị tổn thất nặng. Ưu tiên các lữ đoàn chủ lực trước sau đó là trung đoàn pháo binh. Việc phân phối tan binh sẽ do Văn Trung phụ trách chính. Các ngươi hãy tới hầm của phó chỉ huy để bàn bạc. Ta có việc muốn bàn riêng với chỉ huy tình báo.”
“Văn Trung, trong thời gian này hãy tập hợp thêm ngựa, ta muốn xây dựng lực lượng kỵ binh càng lớn càng tốt.”
Văn trung: Đúng, quân trưởng trong Bắc Huyền trấn có 1 ít công xưởng có thể chế tạo đạn dược, ta sẽ yêu cầu sản xuất tối da số đạn dược để bù đắp cho quân ta.”
Hắc vân: “Được làm theo ý ngươi nhưng nê chuyển những công xưởng đến nơi bí mật. Tránh để bị địch quân phát hiện.”
Văn trung: “Tôi sẽ làm ngay.”
Sau đó tất cả ra ngoài chỉ còn Vân trung, người chỉ huy lực lượng tình báo ở lại.
Hắc vân: “Những tin tức tình báo ta muốn ngươi thu thập thê nào rồi?”
Vân Minh: “Đoàn trưởng đây là những tin tức tình báo ta thu thập được. Nếu có thời gian ta sẽ tìm được nhiều thông tin hơn.”
Vân Minh đưa cho Hắc Vân 1 tập tài liệu. Hắc vân nhìn kỹ tập tài liệu rồi nói.
“Ngươi cần phải tìm thấy những tài liệu mà chỉ cần được ban bố ra sẽ ngay lập tức đè chết chúng. Như vậy mới có thể đạt hiệu quả tối đa nhất.”
“Rõ.”
Sau đó 2 người bàn thêm 1 số chi tiết nữa, cuối cùng chỉ còn Hắc Vân ở lại trong hầm.
Hắn nhìn về tấm bàn đồ. Sau đó tiến về chiếc giường che được xếp ở trong góc, nằm xuống. Không qua mấy giây hắn đã chìm vào giấc ngủ. Tác chiến liên tục mấy ngày. Hắn toàn bộ cơ thể và tâm trí đều mệt mỏi, nhu cầu cần nghỉ ngơi để chuẩn bị cho trận đánh sắp tới.
Lúc này cơn mưa bắt đầu đổ xuống.
...
Tại Bộ chỉ huy Ngô quân cách Bắc Huyền trấn 20 km về phía đông.
Các chỉ huy của 2 quân đoàn đang bàn kế hoạch tác chiến sắp tới.
Ngô Sách, quân đoàn trưởng quân đoàn 6 lên tiếng trước
“Cơn mưa này rơi xuống không đúng lúc a. như hắn rơi chậm 1 ngày quân ta có thể thẳng hướng quân địch mà tiến, công chiếm lại Bắc huyền trấn rồi. Trần tắc, mà ngươi cũng thật là. Ngươi có ưu thế áp đảo, vậy mà cũng không diệt được hết bọn hắn lại bị hao hết hơn 2 vạn quân. Bây giờ lại không thể công được nưa.”
Trần Tắc: “Ngươi cũng đừng chỉ có nói ta. Trận này quả thật là ta chỉ huy có sai lầm , nhưng ngươi cũng đừng có mà coi thường chỉ huy phe địch. Hắn không giống đám chỉ huy Tần quân mà ngươi từng biết đâu. Theo ta thấy tên này suy tính âu xa, đồng thời cũng là kẻ dám đánh, dám liều. Nếu như ngươi coi thường hắn thì cũng như ta thôi.”
Ngô Sách: “Không cần ngươi nói ta đây cũng biết hắn là kẻ khó chơi nhưng binh lục của hắn đã bị hao tổn nặng nề rồi. Cho dù có được bổ sung thì số quân này cũng không có được sức chiến đấu như trước. 2 ta hợp lực tất có thể diệt chi.”
Trần tắc: “Địch quân tuy tập hợp từ nhiều lực lượng khác nhau, nhưng ngươi chớ quên chỉ từ 1 đội quân chắp vá như vậy, bọn chúng đã tiêu diệt toàn bộ quân của Nguyễn Oánh a. ta và ngươi không nên vấp lên bước xe đổ.”
Khi Ngô Sách còn muốn nói gì thêm nữa thì 1 sĩ quan bước vào, tiến tới chỗ 2 người. Hắn đưa cho cả 2 1 bức điện. Ngô Sách nhận lấy, sau đó viên sĩ quan đi ra ngoài. Ngô Sách nhìn lên bức điện sau đó mỉm cười đưa tờ giấy cho Trần Tắc. Trần Tắc nhìn nội dung tờ giấy nhíu mày.
Nội dung tờ giấy “ngô Sách chủ công, Trần Tắc trợ trận.”
Ngô Sách: “ xem ra trong thời gian tới ngươi phải nghe ta rồi.”
Trần Tắc: “xem ra Tấn Châu không trụ được bao lâu nữa, phía trên muốn tốc chiến tốc thắng ở đây rồi điều binh về Tấn Châu.”
Ngô Sách: “Cấp trên đã có lệnh vậy thì chúng ta chỉ có thể tuân theo. Sau khi hết mưa, trời đất khô ráo, chúng ta toàn quân xuất chiến, công thẳng Bắc Huyền trấn. Chúng ta lấy cứng chọi cứng. Ta muốn xem xem là ta chết chúng hay chúng chết trước. Chúng ta sẽ không thu bất cứ tên tù binh nào. Tất cả giết hết cho ta.”
Ngô quân nhận mệnh chuẩn bị với khí thế hừng hực.
Trần Tắc chỉ còn biết thở dài.
...
Tại 1 sảnh lớn, các gia chủ các thế gia đang ngồi quay xung quanh 1 cái bàn tròn lớn, mà chính giữa là Chánh Minh.
Hàn Tấn, cha của Hàn Chính lên tiếng.
“Ngài tham mưu, ngài đã nuốt không của bọn ta cả 1 vạn quân, lại giết chết tần Minh giá họa cho tần gia. Nay lại còn muốn bọn ta 2 tay dâng ra số quân còn lại. Lại còn công quân quân lương, tiền thuế. Ngươi cho ta là con nít lên ba a.”
Chánh Minh: “Hàn gia chủ nói vậy là không đúng những việc ta nói đều là vì có lợi cho các vị, nào có gây hại gi. Với lại nếu như các vị không thuận theo e rằng vị kia sẽ không nhân từ như ta đâu.”
Hàn Tấn: “Ngươi cho ta là dọa lớn sao, ta không tin hắn thân là quân đội chính phủ lại dám làm cái trò giết gà trộm chó đó.”
Chánh minh: “Hàn gia chủ. Chúng ta thành lập Thiết Huyết quân là tạp hợp những người có lòng báo quốc giết giặc. Không hề nhận mệnh lệnh gì của trung ương. Bọn ta chỉ nghe quân trưởng, không nghe trung ương, như ngài không tuân mệnh, ngài ấy có tới mấy lý do chính đáng, hợp lòng dân để giải quyết các ngươi.”
Hàn Tấn: “ ta muốn nghe xem các ngươi lấy lời xáo trá gì vu oan bọn ta.”
Chánh Minh:” Được. Vậy thì ta sẽ nói với các vị vài điều.”
“Thứ nhất cấu kết ngoại địch, các ngươi thân là người dân Tần quốc thế mà không hề có lòng chống trả ngoại địch, lại còn cấu kết với địch nhân. Cung cấp lương thực, giúp đỡ bọn chúng chán an dân chúng, để họ không phản kháng, khi có kẻ phản kháng các ngươi không tiếc vận dụng tư binh chấn áp. Không những thế còn cùng địch nhân bá chiếm ruộng đồng dân chúng. Khiến cho mấy ngàn dân chúng không nhà để về, vợ con phải bán vào nhà các ngươi.”
“Thứ 2, giữ binh tự trọng ý đồ phân ly Tần quốc, tự lập quốc gia khác. Các ngươi gặp địch không đánh, tự giữ tư binh, gặp địch tiến tới có người vì quốc gia mà chiến , các ngươi không tham gia, muốn tự bảo toàn lực lượng.các ngươi đây là có ý đồ gì”
“Thứ 3, tàn hại dân chúng, cướp đoạt ruộng đất người dân, khiến dân chúng lầm than, lương thực không để cho dân mà bán cho địch. Lòng không từ bi, hành động hung ác.”
“Thứ 4, ý đồ cấu kết với địch, từ sau đâm lén quân ta. Các ngươi thấy địch tới mà không đánh, giữ lại tư binh, các ngươi lại từng cấu kết với giặc. Các ngươi là muốn trợ giặc diết chết quân ta, giết chết người Tần.”
“Thứ 5, làm đầu lĩnh dẫn đường, khi Ngô quân tiến tới các ngươi cấu kết với giặc giết hại dân tần, ngày hôm nay các người thấy giặc tới há lại không làm như vây.”
“Các vị gia chủ nói thử ta nghe trong mấy đầu này có cái nào mà quân trưởng bọn ta không thể lấy làm lý do tới đánh các ngươi đây. Các vị muốn cả nhà đều bị họa hay sao.”
Cả đám gia chủ sợ run lên. 1 kẻ đứng lên nói.
“Các ngươi đang phải đối mặt với Ngô quân, há lại có cái lý thấy giặc không đánh lại quay sang đánh bọn ta.”
Chánh Minh: “Quân trưởng bọn ta từng nói như các ngươi hỗ trợ thì có cơ hội giữ lấy Bắc huyền trấn, như không giữ được, toàn quân tiến tới chỗ các ngươi lập làm căn cứ. Các vị gia chủ, bọn ta có thể đánh không lại Ngô quân nhưng đánh các ngươi rất dễ a. Các vị cũng đừng có nói bọn ta có đánh các người hay không. Bọn ta chỉ nghe lệnh quân trưởng, quân trưởng nói bọn ta đánh ai bọn ta liền đánh người đó.”
Tên gia chủ cứng họng. Những kẻ còn lại tụm lại với nhau bàn bạc.
Hấn Tấn: “ Tư binh bọn ta có thể giao ra nhưng lương thực, tiền lương bọn ta chỉ có thể cung cấp nhiều nhất 500 tấn, cùng 10 vạn đồng bạc.”
Chánh Minh: “2000 tấn, 50 vạn đồng bạc.”
Hàn Tấn: “800 tấn, 15 vạn đồng bạc.”
Chánh Minh: “1500 tấn, 40 vạn đồng bạc.”
Hàn Tấn: “1200 tấn, 30 vạn đồng bạc.”
Chánh minh:”Thành giao.”
Hàn Tấn nghẹn lời nhìn sang xung quanh các gia chủ khác. Tất cả cảm thấy có phải hay không trả quá cao, có phải hay không lại trả giá thấp chút. Hán tấn liền muốn mở miệng, Chánh Minh liền nói lớn.
Chánh Minh: “Các vị gia chủ vì quốc gia mà cống hiến, sau này công lao ta sẽ báo lại với quân trưởng để quân trưởng biết rằng các vị cũng muốn dốc lòng vì nước. Tuyệt không phải loại bán nước cầu vinh.”
Hàn Tấn: “Thế thì mong tham mưu thay ta chuyền lời cho quân trưởng, vì nước ra sức bọn ta không dám từ nan.”
Chánh Minh: “Lời này ta tất chuyển. Nhưng không biết tư binh cùng lương thực, tiên bạc khi nào có thể xuất phát đến Bắc Huyền chấn.”
Hàn Tấn: “Tất cả có hơi nhiều cho nên ít nhất sáng mai bọn ta sẽ xuất phát.”
Chánh Minh: “Không được. Trước khi đi quân trưởng chỉ cho ta trong ngày hôm nay phải đưa người tới, nếu như không kịp thời tới. Ngài ấy sẽ hành động.”
Hàn Tấn: “Nhưng như vậy cũng quá gấp a.”
Chánh Minh: “Thế này đi, các ngươi cho binh sĩ và 20 tấn lương thực đi trước. Số còn lại ngày mai phải chuyển tới.”
Hàn Tấn: “Tốt vậy thì 2 giờ nữa bọn ta sẽ đem người và lương thực tới. Số còn lại trong ngày mai sẽ mang tới.”
Chánh Minh:”Vậy thì ta không làm phiền các vị gia chủ gom góp người và vật tư. 2 giờ nữa ta sẽ quay lại.”
Hàn Tấn: “Tham mưu ngài cứ yên tâm.”
Chánh Minh đi ra khỏi sảnh lớn.
Khi Chánh Minh đã khuất bóng. Lúc này 1 tên gia chủ quát lên.
“Thật quá kiêu ngao, nếu như để bọn chúng được thế sau này chúng ta há lại sống yên được.”
Những người khác phụ họa theo.
Hán Tấn: “Lúc này chúng ta đang ở dưới Hiên Không thể không cúi đầu. Bây giờ chúng ta chỉ có thể nhẫn, chỉ cần bọn chúng bại trận đó là thời cơ của chúng ta. Ta không tin không ai đè được hắn. Cái cần làm bây giờ là các vị về điều đọng tư binh, gom góp lương thực a.”
Các gia chủ khác cũng đành chấp nhận mà trở về nhà gom góp người và vật tư. Khi tất cả đã đi hết Hàn Tấn mới quay sang con mình Hàn Chính.
Hàn Tấn: “Ta vì ngươi lần này mà trả giá không ít lại đắc tội không ít người a.”
Hàn Chính: “Nhưng lần này tuyệt đối là đáng giá.”
Hàn Tấn: “Vị quân trưởng kia trong lời ngươi nói có thần như vậy sao?”
Hàn Chính: “Hắn quả thật thần như vậy, hắn là người ra tay ngoan độc, cũng có thủ đoạn nhát mà ta từng gặp. Gặp quân ta không muốn chiến hắn không tiếc kích động Tần Minh để hắn nổi giận muốn giết hắn, kết quả hắn phản sát Tần Minh. Khi thu quân ta cũng hành sự quả quyết. Đẻ chấn áp các gia tộc hắn không tiếc diệt 1 gia tộc làm cảnh cáo. Trên chiến trường hành động quyết đoán, lại suy nghĩ sâu xa, muốn đánh tuyệt không trần trừ, muốn lui ai cũng không đuổi kịp.Người như vậy chỉ có thể kết giao không thể làm địch. Hôm nay chúng ta giúp hắn như sau này hắn có xử lý các gia tọc chắc chắn cũng phải nhớ đến ân tình hôm nay của Hàn gia.”
Hàn Tấn: “Hy vọng được như ngươi nói đi.”
Rất nhanh kết quả đàm phán với các thế gia rất nhanh truyền chỗ Hắc Vân, làm cho hắn cảm thấy mình cơ hội đánh thắng có thêm 3 phần.