2 Ngày sau.
Hơn 6 vạn quân Tần công đánh cư điểm Bắc sơn đánh liền 3 ngày liên tục, dựa trên ưu thế pháo binh không ngừng đánh nghiền ép tiêu hao của Ngô quân 3 vạn binh lực mà Tần quân cũng thương vong 1 vạn quân. Hiện tại pháo binh của 2 bên đều hao sạch đạn pháo, 1 bộ phận pháo của Ngô quân cũng bị phá hủy, lúc này 2 quân chỉ có thể lấy bộ binh đối chiến, giành giật nhau từng mét vuông trận địa.
Ở phía đông tấn Châu quân chia quân 3 đường công kích, tiến sâu tới 70 km. Ngô Quân chỉ có thể điều 1 vạn quân ở Lương Vân thành về phía đông phối hợp với 1 vạn quân ở phia đông tạo thành 2 vạn quân trấn chủ phía đông. Số quân ban đầu ở phía đông vội vã ứng chiến vừa đánh vừa lui hòng kết hợp với 1 vạn quân từ Lương Vân Thành đến. Không quân Ngô quân cũng ném bom chi viện hòng làm chậm bước chân của Tấn Châu quân.
Lúc này tại lương Châu chỉ còn đường hàm Cốc và khu vực bờ sông Đại Hà ở phía nam là chưa có chiến sự. Ngô quân phải điều 5000 quân lúc đầu từ sông Đại Hà điều đến đường Hàm Cốc về Lương Vân thành làm quân dự bị cho các hướng.
Tại đường Hàm Cốc các đơn vị quân Tần đang từ từ tiến sát vào đường hàm Cốc, chuẩn bị cho đợt tấn công. Kế hoạch chuẩn bị suốt 3 ngày chuẩn bị được thực hiện.
Hắn biết địch quân muốn sử dụng quân đội chặn đứng 2 đường tấn công của hắn, như hắn làm theo kế hoạch của kẻ địch 1 là không công mà lui, 2 là đại quân bị trọng thương. Vậy thì chỉ có thể sắp đặt 1 kế hoạch buộc địch quân phải phân tán binh lực, phá vỡ kế hoạch của Ngô quân.
Bước thứ nhất tập trung 5 sư đoạn công đánh mạnh cứ điểm đường Bắc Sơn, buộc kẻ địch phải điều quân đến chi viện. Không chi viện vậy thì 3 vạn quân ở Bắc Sơn chắc chắn bị diệt. 6 vạn đại quân từ Bắc Sơn có thể tập kích quân Ngô trên đường Hàm Cốc hoặc trực tiếp tấn công vào Lương Vân Thành.
Bước thứ 2 địch quân như buộc phải điều quân chi viện Bắc Sơn vậy thì phải điều bớt quân từ Hàm Cốc và lương Vân Thành. Tạo thành tình thế tây mạnh mà đông yếu. Tạo điều kiện cho Tấn Châu quân từ phía đông đánh tới.
Bước thứ 3 sau khi Ngô quân bị kiềm chế đại bộ phận ở đường Bắc Sơn và phía đông. Vậy thì đường Hàm Cốc binh lực tất thiếu, mà pháo binh cũng bị dời 1 phần đi đường Bắc sơn. Như nay tấn công thương vong tất giảm nhiều. Mà Ngô quân lại không có quân để chi viện.
Nếu như tình thế thuận lợi hắn có thể giải phóng lương châu luôn trong năm nay mà không đợi đến sang năm
Để thực hiện kế này hắn cho tạp kết lữ đoàn 1,6, lữ đoàn cận vệ, lữ đoàn kỵ binh, lữ đoàn thủy quân lục chiến. Tổng binh lực 2 van, cộng thêm 12 khẩu pháo vốn thuộc sư đoàn 3 được bí mật chuyển tới thay cho số pháo binh dời lên đường Bắc Sơn. Chính vì số pháo này chuyển đến Bắc Sơn nên kẻ địch mới yên tâm chi binh chi viện Bắc Sơn.
Trong bóng đêm các đơn vị bắt đầu vào vị trí chiến đấu. Lũ đoàn kỵ binh và lữ đoàn cận vệ đều có kỵ binh ở tuyến đầu khi có pháo kích lập tức lao nhanh vào trong cứ điểm, tiêu diệt quân địch. Các lữ đoàn bộ binh và thủy quân lục chiến ở phía sau tiến vào cùng với kỵ binh. Bên cạnh Hắc Vân chỉ còn 1 đại đội cận vệ.
Đúng 12 h đêm các pháo thủ đợi chờ mệnh lệnh của hắc Vân tiến hành pháo kích doanh trại, chính thức khai màn cuộc chiến.
Hắc vân nhìn lên đồng hồ, khi thời điểm tới hắn liền ra lệnh pháo kích.
Toàn bộ 12 khẩu pháo cùng với pháo cối của các đơn vị bộ binh đồng loạt khai hỏa. Tát cả tạo nên 1 màn pháo hoa dữ dội và đẫm máu quét ngang toàn bộ doanh trại của kẻ địch. Đòn tấn công bất ngờ gây ra thương vong cục lớn.
Nhìn thấy pháo binh bắt đầu khai hỏa lữ đoàn kỵ binh và lữ đoàn cận vệ toàn quân xông thẳng về phía doanh trại địch, phóng hết tốc lực. Phía trước cứ điểm có giăng dây kẽm gai và mìn. 1 bộ phận đã bị công binh bí mật thâm nhập phá hủy, pháo binh cũng bắn mạnh khu vực này hòng tạo lối đi an toàn cho kỵ binh tấn công. Nhưng không thể dẹp hết. Vậy thì chỉ có thể lấy xác thịt mở đường. Kỵ binh đi đầu đâm phải mình bị nổ tan xác mở đường cho người đi sau. Gặp thép gai cả người và ngựa lao thẳng vào thép gai mà đè nó xuống mở đường cho phía sau, có ngựa quá đau đớn dãy giụa liên tục thì kỵ binh ban cho nó 1 cái chết ân huệ. Chưa kệ những kẻ còn sống sót trong doanh trại cố gắng bắn ra hòng tiêu diệt quân tấn công.
Tất cả tạo thành 1 con đường máu tiến vào doanh trại địch, nhưng không 1 kỵ binh nào lùi bước vì hướng tư lệnh chỉ chính là hướng tấn công của bọn hắn. Con đường này là con đường chiến thắng của toàn quân.
Pháo binh bắt đầu ngừng pháo kích vào trong doanh trại.
Kỵ binh áp sát doanh trại sau đó thông qua các lỗ hổng do pháo binh tạo ra tiến vào trong doanh trại, cuộc tàn sát bắt đầu. Tất cả kỵ binh lao nhanh về phía sau hòng tiêu diệt số pháo binh còn đang pháo kích về phía quân Tần. Trên đường tiến quân, kỵ binh chém phăng hoặc bắn chết bất cứ kẻ địch nào xuất hiện trên đường đi. Những kẻ ản nấp quá kỹ hoặc ở những vị trí mà kỵ binh không thể nhanh chóng tiêu diệt được ngay thì để cho bộ binh phía sau giải quyết. Không ít kỵ binh đã bị những tên địch ẩn trốn ở những vị trí vững chắc hoặc trên cao bắn xuống gây thương vong.
Nhưng chỉ 1 lúc sau bộ binh từ phía sau tràn vào trong doanh trại. Nhanh chóng triển khai các đội hình chiến đấu tiêu diệt các ổ đề kháng của quân Ngô còn sót lại. Đứng trước ưu thế quân số từng ổ đề kháng bị tiêu diệt. Có những ở đề kháng quá vững chắc lực lượng bộ binh chỉ có thể dùng hỏa lực bắn yểm trợ dày đặc sau đó cho người áp sát ném thuốc nổ hoặc lự đạn tiêu diệt.
Kỵ binh đánh thẳng vào số pháo đang ở phía sau doanh trại, vài tên pháo thủ đang cố phá hủy những khẩu pháo, tránh để rơi vào tay Tần quân. Có 2 khẩu pháo đã bị phá hủy. Khi những tên lính pháo thủ đang cố nhét những khối thuốc nổ hoặc mìn vào trong họng pháo thì kỵ binh tiến tới.
Các chiến sĩ kỵ binh khi thấy kẻ địch cố gắng phá hủy các khẩu pháo thì nhanh chóng bắn về phía địch, không ít kẻ trúng đạn ngã xuống, 1 số kẻ thì cắm đầu bỏ chạy. Kỵ binh tiếp tục truy kích.
Nhận thất kỵ binh đã đánh xuyên qua doanh trại. Hắc vân lập tức ra lệnh cho lữ đoàn kỵ binh tiếp tục truy kích còn lữ đoàn cận vệ ở lại bảo vệ pháo và thanh trừ địch nhân.
Trận đánh kéo dài không đến 1 giờ thì kết thúc. Tuyến đường hàm Cốc đã rơi vào tay quân Tần.
Hắc Vân lập tức ra lệnh mới.
“Lệnh phó tư lệnh Văn Trung dẫn quân từ Bắc Sơn tiến tới Lương Vân thành.”
“Gửi điện yêu cầu Tấn Châu quân tiến tới Lương Vân thành.”
“Lệnh lữ đoàn thủy quân lục chiến ở lại canh giữ cứ điểm Hàm Cốc, toàn bộ lực lượng còn lại tiến tới Lương Vân thành.”
Khi nhận được mệnh lệnh tiến tới Lương Vân thành , toàn quân đều reo mừng. Tất cả đều hiểu điều này có ý nghĩa gì. Ý nghĩa Lương Châu có thể được giải phóng. Tất cả nhìn về phía đông mà tiến.
Lúc này tại đường Bắc Sơn.
Đội quân do Văn Trung chỉ Huy đã Hoàn toàn đánh bại địch quân ở Bắc Sơn diệt địch hơn 5 vạn, chỉ có 8000 quân địch rút chạy về phía Lương Vân Thành. Quân Tần cũng thương vong hơn 1 vạn người.lúc này chỉ còn gần 5 vạn quân có thể chiến đấu.
Khi nhận được mệnh lệnh tiến quân đến Lương Vân thành. Hắn nhanh chóng để lại sư 1 cùng lữ đoàn 2 ở lại chiếm giữ cứ điểm Bắc Sơn hòng bảo vệ đường lui, đồng thời đề phòng địch quân từ phía bắc tiến xuống chi viện cho Ngô quân ở Lương Châu. Thế là hơn 3 vạn đại quân tiến hành nam tiến.
Tại phía đông trong khi đang bị chặn đứng ở phía đông. Diêm Văn nhân được điện yêu cầu tiến tới Lương Vân thành, liền biết cơ hội giải phóng Lương Châu đã tới. Như hắn có thể tham gia truyện này ai dám nói hắn không biết cầm quân. Thế là Diêm Văn đi tới tuyến đầu đốc chiến, nói với các binh sĩ Thiết Huyết quân đang tiến tới Lương Vân thành, Tấn Châu quan cũng không thể thua kém. Toàn quân tiến về Lương Châu thành. Tấn Châu quân toàn quân sốc lên tinh thần công kích càng mãnh liệt, Ngô quân dần dần phải lui về hướng Lương Vân thành.
Lương Vân thành.
Bộ chỉ huy Ngô quân.
“Báo cáo, cứ điểm Hàm cốc bị công phá, toàn quân bị diệt. Địch quân đang tiến về phía Lương vân thành.”
“Báo cáo, cứ điểm Bắc Sơn đã bị công hạ. Quân ta chỉ có 8000 quân đang rút về Lương Vân Thành.”
“Báo cáo, Tấn Châu quan tân công mạnh. Phòng tuyến quân ta ở phía đông đã tan vỡ, quân ta cũng đang rút về Lương Vân thành.”
Tin báo thất trận liên tục truyền tới, làm cho Thác Bạc Tuấn choáng váng. Chỉ qua mấy ngày vậy mà mấy vạn quân bị tiêu diệt, địch quân thì đang tìm cách vây đánh Lương Vân thành.
Tham mưu trưởng:”Tư lệnh, ngài mau tập kết tất cả các lực lượng còn lại của quân ta tập kết tại Lương Vân thành. Ít nhất quân ta còn có 3 vạn quân để tổ chức phòng thủ. Đủ để đối chọi với địch quân vài ngày. Tuyết sắp rơi rồi. Chúng buộc phải rút lui, như không lui chúng chắc chắn phải bị tiêu diệt tại Lương Châu. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.”
Thác Bạc Tuấn trầm ngâm chốc lát rồi nói: “Lệnh tất cả các đơn vị tiến về Lương Vân thành. Trên đường hành quân như gặp làng mạc nhà cửa. Lập tức đốt hết, cướp hết, giết hết. Không để lại bất cứ cái gì cho Tần quân. Đồng thời gửi điện cho bộ tổng chỉ huy Tây Bắc và bộ tổng chỉ huy Quan Trung gửi quân đến chi viện. Nhấn mạnh Lương Châu như mất, 4 đội quân Tần quốc hợp nhất chiến tuyến sẽ đe dọa đến toàn bộ kế hoạch xâm chiếm Tần quốc.”
Mấy câu sau là Thác Bạc Tuấn muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của lương Châu hòng cứu vãn sự nghiệp và tính mạng của bản thân. Hắn hiểu rằng đế quốc sẽ không để Thiết Huyết quân, Phi Hổ quân, Tấn Châu quân, Hồng quân nối thành 1 mảnh. Cỗ sức mạnh này thật quá dọa người.
Thế là tại chiến trường Lương Châu xuất hiện tình cảnh 3 đội quân Ngô và 3 đội quân Tần đang cố hết sức tiến càng nhanh càng tốt về Lương Vân thành.
Đại chiến sắp nổ ra.